Mới đây, chương trình HaiTV Ký sự cuộc sống đã chia sẻ đoạn clip quay lại cảnh danh ca Khánh Ly về thăm Đà Lạt sau nhiều năm xa xứ.

Trịnh Công Sơn và Khánh Ly
Tại đây, bà ôn lại kỷ niệm về Đà Lạt, về cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, bà nói:
“Năm 1964 tôi gặp ông Trịnh Công Sơn lần đầu ở Đà Lạt này. Ông ấy tới phòng trà nghe tôi hát nên gặp và nói chuyện, rồi ông dạy tôi hát.
Tới năm 1965 ông Trịnh Công Sơn đi đâu tôi cũng không biết, ông không hề liên lạc với tôi. Tôi cũng không biết ông ở đâu để liên lạc.
Đến năm 1967, tình cờ chúng tôi mới gặp lại nhau ở Sài Gòn. Vì thế tôi mới nói, về Hà Nội là trở lại nơi tôi được sinh ra, trở lại Đà Lạt là trở lại ngày đầu tiên tôi gặp ông Trịnh Công Sơn, trở lại Sài Gòn là trở lại nơi đầu tiên tôi hát nhạc Trịnh.
Lúc gặp ông Trịnh Công Sơn lần đầu ở Đà Lạt, tôi chỉ được ông tập cho hát thôi chứ chưa bao giờ hát nhạc Trịnh. Đến năm 1967 tôi mới hát nhạc Trịnh ở Sài Gòn.

Thời gian ở Đà Lạt, tôi hát nhạc lãng mạn, nhạc Âu Mỹ. Vì lúc đó tôi hát ở vũ trường nên hát theo tour, hát các điệu Rumba, Valse, Boston… Có những ca sĩ ở Đà Lạt thay phiên nhau hát. Ban nhạc chơi nhạc thì nửa người Việt, nửa người Philiphinnes.
Lúc đó, tôi chưa hát nhạc Trịnh Công Sơn mà hát nhạc Phạm Duy, nhạc Đoàn Chuẩn Từ Linh, nhạc Đặng Thế Phong… Tôi hát những bài như Đêm đông, Gửi gió cho mây ngàn bay, Con thuyền không bến, Lá thư…
Nhạc ngoại thì tôi hát những bài như Crazy love, You are my angle… Đó là những bài rất nổi tiếng năm 1962.
Thời điểm ấy Đà Lạt còn thưa thớt, ít khách du lịch lắm nên vũ trường không đông, chẳng có ngày nào đầy khách. Đa số các bài hát tôi hát đều là về tình yêu.
Từ lúc về Sài Gòn năm 1967 gặp ông Trịnh Công Sơn, tôi chỉ hát nhạc Trịnh thôi, không còn hát nhạc khác nữa cho tới sau này.
Lúc nào tôi cũng nhớ về Đà Lạt, Sài Gòn. Không phải tôi chỉ nhớ khi hát những bài đó, nó chỉ thêm cho tôi sự tiếc nuối, nhớ nhung, rất ngậm ngùi. Thời gian đi nhanh quá, không chờ đợi ai. Nó đi qua lúc nào tôi không biết, mất lúc nào tôi cũng không hay”.